瑞鹤仙

宋代 葛长庚
残蟾明远照。正一番霜讯,四山秋老。孤村带清晓。有鸣鞭归骑,乱林啼鸟。青帘缥缈。懒行时,持杯自笑。甚年来、破帽凋裘,惯得淡烟荒草。 多少。客愁羁思,雨泊风餐,水边云杪。西窗正好。疏竹外,粉墙小。念归期相近,梦魂无奈,不为罗轻寒悄。怕无人、料理黄花,等闲过了。
cán chán míng yuǎn zhào zhèng fān shuāng xùn   shān qiū lǎo cūn dài qīng xiǎo yǒu míng biān guī   luàn lín niǎo qīng lián piāo miǎo lǎn xíng shí   chí bēi xiào shén nián lái mào diāo qiú   guàn dàn yān huāng cǎo
duō shǎo chóu   fēng cān   shuǐ biān yún miǎo 西 chuāng zhèng hǎo shū zhú wài   fěn qiáng xiǎo niàn guī xiāng jìn   mèng hún nài   wéi luó qīng hán qiāo rén liào huáng huā   děng xián guò le