瑞鹤仙

宋代 方千里
看青山绕郭。更暮草萋萋,疏烟漠漠。无风自花落。欲黄昏,谁向官楼吹角。刚肠顿弱。恨别来、辜负厚约。想香闺念旧,还忆去年,共举杯酌。 寂寞。光阴虚度,未说离愁,泪痕先阁。珠帘翠幕。除相见,是奇药。况中年已后,凭高临远,情怀终是易恶。早归休,月地云阶,剩追笑乐。
kàn qīng shān rào guō gèng cǎo   shū yān fēng huā luò huáng hūn   shuí xiàng guān lóu chuī jiǎo gāng cháng dùn ruò hèn bié lái hòu yuē xiǎng xiāng guī niàn jiù   hái nián   gòng bēi zhuó
guāng yīn   wèi shuō chóu   lèi hén xiān zhū lián cuì chú xiāng jiàn   shì yào kuàng zhōng nián hòu   píng gāo lín yuǎn   qíng huái 怀 zhōng shì è zǎo guī xiū   yuè yún jiē   shèng zhuī xiào