瑞鹤仙

宋代 史达祖
杏烟娇湿鬓。过杜若汀洲,楚衣香润。回头翠楼近。指鸳鸯沙上,暗藏春恨。归鞭隐隐。便不念、芳盟未稳。自箫声、吹落云东,再数故园花信。 谁问。听歌窗罅,倚月钩阑,旧家轻俊。芳心一寸。相思后,总灰尽。奈春风多事,吹花摇柳,也把幽情唤醒。对南溪、桃萼翻红,又成瘦损。
xìng yān jiāo shī 湿 bìn guò ruò tīng zhōu   chǔ xiāng rùn huí tóu cuì lóu jìn zhǐ yuān yāng shā shàng   àn cáng chūn hèn guī biān yǐn yǐn biàn 便 niàn fāng méng wèi wěn xiāo shēng chuī luò yún dōng   zài shù yuán huā xìn
shuí wèn tīng chuāng xià   yuè gōu lán   jiù jiā qīng jùn fāng xīn cùn xiāng hòu   zǒng huī jǐn nài chūn fēng duō shì   chuī huā yáo liǔ   yōu qíng huàn xǐng duì nán táo è fān hóng   yòu chéng shòu sǔn