瑞鹤仙

宋代 王千秋
征鸿翻塞影。怅悲秋人老,浑无佳兴。鸣蛩问酒病。更堆积愁肠,摧残诗鬓。起寻芳径。菊羞人、依丛半隐。又岂知、虚度重阳,浪阔渺无归恨。 无定。登高人远,戏马台闲,怨歌谁听。香肩醉凭。镇常是、笑得醒。到如今何在,西风凝伫,冠也无人为正。看他们、对插茱萸,恨长怨永。
zhēng hóng 鸿 fān sāi yǐng chàng bēi qiū rén lǎo   hún jiā xīng míng qióng wèn jiǔ bìng gèng duī chóu cháng   cuī cán shī bìn xún fāng jìng xiū rén cóng bàn yǐn yòu zhī chóng yáng   làng kuò miǎo guī hèn
dìng dēng gāo rén yuǎn   tái xián   yuàn shuí tīng xiāng jiān zuì píng zhèn cháng shì xiào xǐng dào jīn zài   西 fēng níng zhù   guān rén wéi zhèng kàn men duì chā zhū   hèn zhǎng yuàn yǒng