睿恩新

宋代 晏殊
红丝一曲傍阶砌。珠露下、独呈纤丽。剪鲛绡、碎作香英,分彩线、簇成娇蕊。 向晚群花欲悴。放朵朵、似延秋意。待佳人、插向钗头,更袅袅、低临凤髻。
hóng bàng jiē zhū xià chéng xiān jiǎn jiāo xiāo suì zuò xiāng yīng   fēn cǎi xiàn 线 chéng jiāo ruǐ
xiàng wǎn qún huā cuì fàng duǒ duǒ shì yán qiū dài jiā rén chā xiàng chāi tóu   gèng niǎo niǎo lín fèng