睿恩新

宋代 晏殊
芙蓉一朵霜秋色。迎晓露、依依先拆。似佳人、独立倾城,傍朱槛、暗传消息。 静对西风脉脉。金蕊绽、粉红如滴。向兰堂、莫厌重深,免清夜、微寒渐逼。
róng duǒ shuāng qiū yíng xiǎo xiān chāi shì jiā rén qīng chéng   bàng zhū kǎn àn chuán xiāo xi
jìng duì 西 fēng jīn ruǐ zhàn fěn hóng xiàng lán táng yàn zhòng shēn   miǎn qīng wēi hán jiàn