瑞昌双溪堂夜饮呈吴令

宋代 郭祥正
星斗阑干月未吐,但爱溪声似山雨。青灯照室并银花,白酒倾来不知数。 子善评文我不如,我亦谈诗子深许。酒酣索我须论兵,拔剑画地军阵成。 十万甲兵指掌取,五方应敌旋风生。文武道判惜已久,圣贤相遇犹难并。 相如谩作长门赋,屈原虚著离骚经。不知于世竟何补,可怜博得千年名。 韩信收身苦不早,功成伏剑真草草。始终最爱严子陵,坐视乾坤任倾倒。 咄嗟语险气已伤,况复赋诗声调长。卷纸连书不磨琢,子锋大峻非我当。 拨置万虑付江海,收拾寸心归老庄。天地得一马喻马,谓思前事皆佯狂。
xīng dǒu lán gān yuè wèi   dàn ài shēng shì shān qīng dēng zhào shì bìng yín huā bái   jiǔ qīng lái zhī shù    
zi shàn píng wén   tán shī zi shēn jiǔ hān suǒ lùn bīng   jiàn huà jūn zhèn chéng    
shí wàn jiá bīng zhǐ zhǎng   fāng yìng xuàn fēng shēng wén dào pàn jiǔ shèng   xián xiàng yóu nán bìng    
xiàng mán zuò cháng mén   yuán zhù sāo jīng zhī shì jìng   lián de qiān nián míng    
hán xìn shōu shēn zǎo   gōng chéng jiàn zhēn cǎo cǎo shǐ zhōng zuì ài yán líng zuò   shì qián kūn rèn qīng dǎo    
duō jiē xiǎn shāng   kuàng shī shēng diào zhǎng juǎn zhǐ lián shū zhuó zi   fēng jùn fēi dāng    
zhì wàn jiāng hǎi   shōu shí cùn xīn guī lǎo zhuāng tiān wèi   qián shì jiē yáng kuáng