入海二首

唐代 张说
乘桴入南海,海旷不可临。茫茫失方面,混混如凝阴。 云山相出没,天地互浮沉。万里无涯际,云何测广深。 潮波自盈缩,安得会虚心。 海上三神山,逍遥集众仙。灵心岂不同,变化无常全。 龙伯如人类,一钓两鳌连。金台此沦没,玉真时播迁。 问子劳何事,江上泣经年。隰中生红草,所美非美然。
chéng nán hǎi   hǎi kuàng lín máng máng shī fāng miàn   hùn hùn níng yīn
yún shān xiāng chū   tiān chén wàn   yún guǎng 广 shēn
cháo yíng suō   ān huì xīn
hǎi shàng sān shén shān   xiāo yáo zhòng xiān líng xīn tóng   biàn huà cháng quán
lóng rén lèi   diào liǎng áo lián jīn tái lún   zhēn shí qiān
wèn zi láo shì   jiāng shàng jīng nián zhōng shēng hóng cǎo   suǒ měi fēi měi rán