汝坟秋同仙州王长史翰闻百舌鸟

唐代 祖咏
秋天闻好鸟,惊起出帘帷。却念殊方月,能鸣巳后时。 迁乔诚可早,出谷此何迟。顾影惭无对,怀群空所思。 凄凉岁欲晚,萧索燕将辞。留听未终曲,弥令心独悲。 高飞凭力致,巧啭任天姿。返覆知而静,间关断若遗。 花繁上林路,霜落汝川湄。且长凌风翮,乘春自有期。
qiū tiān wén hǎo niǎo   jīng chū lián wéi què niàn shū fāng yuè   néng míng hòu shí
qiān qiáo chéng zǎo   chū chí yǐng cán duì   huái 怀 qún kōng suǒ
liáng suì wǎn   xiāo suǒ yàn jiāng liú tīng wèi zhōng   lìng xīn bēi
gāo fēi píng zhì   qiǎo zhuàn rèn tiān 姿 fǎn zhī ér jìng   jiān guān duàn ruò
huā fán shàng lín   shuāng luò chuān méi qiě zhǎng líng fēng   chéng chūn yǒu