阮生行

清代 丘逢甲
五丈原头大星坠,司马家儿遂成帝。黄沙烈烈生胡风,俯仰人天两同醉。 阮生乃亦以醉传,更以途穷传其泪。世间善哭固有人,阮生之泪胡云异。 一醉愁难千古消,聊借穷途写其意。纷纷竖子成名易,英雄用武乃无地。 古今成败那足论,大业岂真人力致?阮生喜哭复喜叹,哭声叹声两不废。 当时驱车临广武,迫促刘项无位置。魏晋之间无事无,更何人物容臧否? 当哭叹馀惟醉宜,为青白眼尚多事。同时诸子谁能贤,斯人将毋吉狂类。 吁嗟乎!阮生乃以狂得之,妙出语言与文字。礼法之外容置身,酒杯之中可避世。
zhàng yuán tóu xīng zhuì   jiā ér suì chéng huáng shā liè liè shēng fēng   yǎng rén tiān liǎng tóng zuì
ruǎn shēng nǎi zuì chuán   gèng qióng chuán lèi shì jiān shàn yǒu rén   ruǎn shēng zhī lèi yún
zuì chóu nán qiān xiāo   liáo jiè qióng xiě fēn fēn shù chéng míng   yīng xióng yòng nǎi
jīn chéng bài lùn   zhēn rén zhì   ruǎn shēng tàn   shēng tàn shēng liǎng fèi
dāng shí chē lín guǎng 广   liú xiàng wèi zhi wèi jìn zhī jiān shì   gèng rén róng zāng  
dāng tàn wéi zuì   wèi qīng bái yǎn shàng duō shì tóng shí zhū shuí néng xián   rén jiāng kuáng lèi
jiē   ruǎn shēng nǎi kuáng zhī   miào chū yán wén zhī wài róng zhì shēn   jiǔ bēi zhī zhōng shì