阮郎归·山池芳草绿初匀

宋代 佚名
山池芳草绿初匀。柳寒眉尚颦。东风吹雨细如尘。一庭花脸皴。莺共蝶,怨还嗔。眼前无好春。这番天气杀愁人。人愁旋旋新。
shān chí fāng cǎo 绿 chū yún liǔ hán méi shàng pín dōng fēng chuī chén tíng huā liǎn cūn yīng gòng dié   yuàn hái chēn yǎn qián hǎo chūn zhè fān tiān shā chóu rén rén chóu xuán xuán xīn