阮郎归·马蹄踏月响空山

宋代 赵子发
马蹄踏月响空山。梅生烟壑寒。水妃去后泪痕干。天风吹珮兰。 纫香久,怕花残。与君聊据鞍。一枝欲寄北人看。如今行路难。
yuè xiǎng kōng shān méi shēng yān hán shuǐ fēi hòu lèi hén gàn tiān fēng chuī pèi lán
rèn xiāng jiǔ   huā cán jūn liáo ān zhī běi rén kàn jīn xíng nán