阮郎归

宋代 向滈
隔离疏影照横塘。东风吹暗香。陇头归路指苍茫。江南春兴长。扃小院,静回廊。有人凭短墙。角声惊梦月横窗。此时能断肠。
shū yǐng zhào héng táng dōng fēng chuī àn xiāng lǒng tóu guī zhǐ cāng máng jiāng nán chūn xìng zhǎng jiōng xiǎo yuàn   jìng huí láng yǒu rén píng duǎn qiáng jiǎo shēng jīng mèng yuè héng chuāng shí néng duàn cháng