阮郎归

宋代 石孝友
烛花吹尽篆烟青。长波拍枕鸣。西风吹断雁鸿声。离人梦暗惊。 乡思动,旅愁生。谁知此夜情。乱山重叠拥孤城。空江月自明。
zhú huā chuī jǐn zhuàn yān qīng cháng pāi zhěn míng 西 fēng chuī duàn yàn hóng 鸿 shēng rén mèng àn jīng
xiāng dòng   chóu shēng shéi zhī qíng luàn shān chóng dié yōng chéng kōng jiāng yuè míng