阮郎归

宋代 赵彦端
一春种得牡丹成。那知君遽行。东君也自没心情。夜来风雨声。 追间阔,数清明。不应歌渭城。只愁河畔草青青。却须离绪生。
chūn zhòng dan chéng zhī jūn xíng dōng jūn méi xīn qíng lái fēng shēng
zhuī jiān kuò   shǔ qīng míng yīng wèi chéng zhǐ chóu pàn cǎo qīng qīng què shēng