阮郎归

宋代 欧阳修
去年今日落花时。依前又见伊。淡匀双脸浅匀眉。青衫透玉肌。 才会面,便相思。相思无尽期。这回相见好相知。相知已是迟。
nián jīn luò huā shí qián yòu jiàn dàn yún shuāng liǎn qiǎn yún méi qīng shān tòu
cái huì miàn   biàn 便 xiāng xiāng jìn zhè huí xiāng jiàn hǎo xiāng zhī xiāng zhī shì chí