阮郎归

宋代 蔡伸
烟笼寒水暝禽栖。满庭红叶飞。兰堂寂寂画帘垂。霜浓更漏迟。 鸳被冷,麝香微。强欹单枕时。西窗看尽月痕移。此情君怎知。
yān lóng hán shuǐ míng qín mǎn tíng hóng fēi lán táng huà lián chuí shuāng nóng gēng lòu chí
yuān bèi lěng   shè xiāng wēi qiáng dān zhěn shí 西 chuāng kàn jǐn yuè hén qíng jūn zěn zhī