阮郎归

五代 冯延巳
南园春半踏青时,风和闻马嘶。青梅如豆柳如丝, 日长蝴蝶飞¤ 花露重,草烟低,人家帘幕垂。秋千慵困解罗衣, 画梁双燕栖。 角声吹断陇梅枝,孤窗月影低。塞鸿无限欲惊飞, 城乌休夜啼¤ 寻断梦,掩深闺,行人去路迷。门前杨柳绿阴齐, 何时闻马嘶。
nán yuán chūn bàn qīng shí   fēng wén qīng méi dòu liǔ  
zhǎng dié fēi   ¤
huā zhòng   cǎo yān   rén jiā lián chuí qiū qiān yōng kùn jiě luó  
huà liáng shuāng yàn
jiǎo shēng chuī duàn lǒng méi zhī   chuāng yuè yǐng sāi hóng 鸿 xiàn jīng fēi  
chéng xiū   ¤
xún duàn mèng   yǎn shēn guī   xíng rén mén qián yáng liǔ 绿 yīn  
shí wén