阮公啸台次韵辛正叔

宋代 李之仪
有口莫饮盗泉水,有手莫探骊龙珠。秋风冷落千古意,追风绝足谁能拘。 白云青山避世乐,击鼓撞钟廊庙居。等閒舒卷四海为之动,岂惮一一从吹竽。 君看事事绝天险,阿房宫在空荒墟。野人不识贵者帝,直欲炙背同向茅檐隅。 由来土苴漫优劣,亹亹传习随有无。当时一啸亦偶尔,至今登览烦嗟歔。 吾人妙质素所畏,感叹陈迹追盈虚。泾清渭浊固可辨,未应到海君能殊。
yǒu kǒu yǐn dào quán shuǐ   yǒu shǒu tàn lóng zhū qiū fēng lěng luò qiān   zhuī fēng jué shuí néng
bái yún qīng shān shì   zhuàng zhōng láng miào děng xián shū juàn hǎi wèi zhī dòng   dàn cóng chuī
jūn kàn shì shì jué tiān xiǎn   ē páng gōng zài kōng huāng rén shí guì zhě   zhí zhì bèi tóng xiàng máo yán
yóu lái màn yōu liè   wěi wěi chuán suí yǒu dāng shí xiào ǒu ěr   zhì jīn dēng lǎn fán jiē
rén miào zhì suǒ wèi   gǎn tàn chén zhuī yíng jīng qīng wèi zhuó biàn   wèi yìng dào hǎi jūn néng shū