日长偶书

宋代 欧阳修
日长渐觉逍遥乐,何况终朝无事人。 安得遂为无事者,人间万虑不关身。
zhǎng jiàn jué xiāo yáo   kuàng zhōng zhāo shì rén  
ān suì wèi shì zhě   rén jiān wàn guān shēn