日用

宋代 释德洪
昼为情缘,夜为恶想。譬如血脉,流注不断。笑喜怒骂,折旋俯仰。 我观个中,无三界相。山河大地,与意俱丧。十方分身,向此安葬。 耳中有尘,捕风缚响。舌头无骨,如拳展掌。婴儿哆啝,语无背向。 终必得物,人不敢诳。是坚密身,独露万象。才落意地,即同侣伴。
zhòu wéi qíng yuán   wèi è xiǎng xuè mài liú   zhù duàn xiào shé xuán   yǎng      
guān zhōng   sān jiè xiāng shān   sàng shí fāng fēn shēn xiàng   ān zàng      
ěr zhōng yǒu chén   fēng xiǎng shé tou   quán zhǎn zhǎng yīng ér duō   bèi xiàng      
zhōng děi   rén gǎn kuáng shì jiān shēn   wàn xiàng cái luò tóng   bàn