日蚀

宋代 王令
钱塘山人大署壁,曰十月朔日且蚀。 坐者跳起行者留,愚闻之惊智为惑。 我时过市偶自停,眩两目视闹耳听。 自嗟身贱不有位,安得置此诛四刑。 惟此丙申日在未,天面黯郁昏不济。 举头仰日已半亏,群阴得志云不披。 尘函欲开镜尚掩,谁把白壁涂之泥。 大哉玄象浩难测,安有庸人似术得。 天乎反成竖子名,不念吾皇禳以德。 吾闻日名为大明,光一自出灭月星。 今乃为之成薄蚀,安得君子不为小人乘。
qián táng shān rén shǔ   yuē shí yuè shuò qiě shí  
zuò zhě tiào xíng zhě liú   wén zhī jīng zhì wèi huò  
shí guò shì ǒu tíng   xuàn liǎng shì nào ěr tīng  
jiē shēn jiàn yǒu wèi   ān zhì zhū xíng  
wéi bǐng shēn zài wèi   tiān miàn àn hūn  
tóu yǎng bàn kuī   qún yīn zhì yún  
chén hán kāi jìng shàng yǎn   shuí bái zhī  
zāi xuán xiàng hào nán   ān yǒu yōng rén shì shù  
tiān fǎn chéng shù míng   niàn huáng ráng  
wén míng wéi míng   guāng chū miè yuè xīng  
jīn nǎi wèi zhī chéng báo shí   ān de jūn zi wéi xiǎo rén chéng