日日亭午大风树杪忽见桃花一枝

宋代 耶律铸
赢得夭桃衒丽姿,渐教开上最高枝。司花未必能为地,便是颓风欲起时。
yíng de yāo táo xuàn 姿   jiàn jiào kāi shàng zuì gāo zhī huā wèi néng wéi   biàn 便 shì tuí fēng shí