日日曲

唐代 齐己
日日日东上,日日日西没。任是神仙容,也须成朽骨。 浮云灭复生,芳草死还出。不知千古万古人, 葬向青山为底物。
dōng shàng   西 méi rèn shì shén xiān róng   chéng xiǔ
yún miè shēng   fāng cǎo hái chū zhī qiān wàn rén  
zàng xiàng qīng shān wéi