日暮天无云

唐代 熊孺登
杳杳复苍然,无云日暮天。象分青气外,景尽赤霄前。 渐吐星河色,遥生水木烟。从容难附丽,顾步欲澄鲜。 但见收三素,何能测上玄。应非暂呈瑞,不许出山川。
yǎo yǎo cāng rán   yún tiān xiàng fēn qīng wài   jǐng jǐn chì xiāo qián
jiàn xīng   yáo shēng shuǐ yān cóng róng nán   chéng xiān
dàn jiàn shōu sān   néng shàng xuán yīng fēi zàn chéng ruì   chū shān chuān