日渐长,赠周、殷二判官

唐代 白居易
日渐长,春尚早。墙头半露红萼枝,池岸新铺绿芽草。 蹋草攀枝仰头叹,何人知此春怀抱。年颜盛壮名未成, 官职欲高身已老。万茎白发真堪恨,一片绯衫何足道。 赖得君来劝一杯,愁开闷破心头好。
jiàn zhǎng   chūn shàng zǎo qiáng tóu bàn hóng è zhī   chí àn xīn 绿 cǎo
cǎo pān zhī yǎng tóu tàn   rén zhī chūn huái 怀 bào nián yán shèng zhuàng míng wèi chéng  
guān zhí gāo shēn lǎo wàn jīng bái zhēn kān hèn   piàn fēi shān dào
lài de jūn lái quàn bēi   chóu kāi mèn xīn tóu hǎo