日观峰

清代 顾嗣立
群山向背东南缺,一声鸡鸣海波裂。黄云下坠黑云浮,金轮三丈鲜如血。 当时李白平明来,风扫六合无纤埃。精神飞扬出天地,口吟奇句招蓬莱。 我今黯黮失昏晓,双石凌虚自悄悄。安得快剑开烟云,直指扶桑穷杳渺。
qún shān xiàng bèi dōng nán quē   shēng míng hǎi liè huáng yún xià zhuì hēi yún   jīn lún sān zhàng xiān xuè
dāng shí bái píng míng lái   fēng sǎo liù xiān āi jīng shén fēi yáng chū tiān   kǒu yín zhāo péng lái
jīn àn dǎn shī hūn xiǎo   shuāng shí líng qiāo qiāo ān kuài jiàn kāi yān yún   zhí zhǐ sāng qióng yǎo miǎo