日出行

宋代 虞集
日出上城府,日暮当早归。城门已击柝,出郭何焉依? 下马投馆人,空垣月当扉。凉风振庭树,巢鸟屡惊飞。 起坐搔白发,忽如霜草稀。周公不复梦,仲尼故沾衣。 老莱有孺色,传闻惟食薇。求之事已晚,徘徊行道微。
chū shàng chéng   dāng zǎo guī chéng mén tuò chū   guō yān    
xià tóu guǎn rén   kōng yuán yuè dāng fēi liáng fēng zhèn tíng shù cháo   niǎo jīng fēi    
zuò sāo bái   shuāng cǎo zhōu gōng mèng zhòng   zhān    
lǎo lái yǒu   chuán wén wéi shí wēi qiú zhī shì wǎn pái   huái háng dào wēi