日出堂上饮

宋代 王安石
日出堂上饮,日西未云休。 主人笑而歌,客子叹以愀。 指此堂上柱,始生在岩幽。 雨露饱所滋,凌云亦千秋。 所托愿求久,何言值君收。 乃令卑湿地,百蚁上穷锼。 丹青空外好,镇压已堪忧。 为君重去之,不使一蚁留。 蚁力虽云小,能生万蚍蜉。 又能高其础,不尔继者稠。 语客且勿然,百年等浮沤。 为客当酌酒,何豫主人谋。
chū táng shàng yǐn   西 wèi yún xiū
zhǔ rén xiào ér   tàn qiǎo
zhǐ táng shàng zhù   shǐ shēng zài yán yōu
bǎo suǒ   líng yún qiān qiū
suǒ tuō yuàn qiú jiǔ   yán zhí jūn shōu
nǎi lìng bēi shī 湿   bǎi shàng qióng sōu
dān qīng kōng wài hǎo   zhèn kān yōu
wèi jūn zhòng zhī   shǐ 使 liú
suī yún xiǎo   néng shēng wàn
yòu néng gāo chǔ   ěr zhě chóu
qiě rán   bǎi nián děng ōu
wèi dāng zhuó jiǔ   zhǔ rén móu