日出入行

宋代 陆游
吾闻开阖来,白日行长空;扶桑谁曾到?崦嵫不可穷。 但见旦旦升天东,但见暮暮入地中,使我倏忽成老翁,镜里衰鬓成霜蓬。 我愿一日一百二十刻,我愿一生一千二百岁,四海诸公常在座,绿酒金尊终日醉。 高楼锦绣中天开,乐作画鼓如春雷。 劝尔白日无西颓,常行九十万里胡为哉?
wén kāi lái   bái háng zhǎng kōng   sāng shuí céng dào   yān qióng  
dàn jiàn dàn dàn shēng tiān dōng   dàn jiàn zhōng   shǐ 使 shū chéng lǎo wēng   jìng shuāi bìn chéng shuāng péng  
yuàn bǎi èr shí   yuàn shēng qiān èr bǎi suì   hǎi zhū gōng cháng zài zuò   绿 jiǔ jīn zūn zhōng zuì  
gāo lóu jǐn xiù zhōng tiān kāi   zuò huà chūn léi  
quàn ěr bái 西 tuí   cháng xíng jiǔ shí wàn wéi zāi