热三首

唐代 杜甫
雷霆空霹雳,云雨竟虚无。炎赫衣流汗,低垂气不苏。 乞为寒水玉,愿作冷秋菰。何似儿童岁,风凉出舞雩。 瘴云终不灭,泸水复西来。闭户人高卧,归林鸟却回。 峡中都似火,江上只空雷。想见阴宫雪,风门飒踏开。 朱李沈不冷,雕胡炊屡新。将衰骨尽痛,被褐味空频。 欻翕炎蒸景,飘摇征戍人。十年可解甲,为尔一沾巾。
léi tíng kōng   yún jìng yán liú hàn   chuí
wèi hán shuǐ   yuàn zuò lěng qiū ér tóng suì   fēng liáng chū
zhàng yún zhōng miè   shuǐ 西 lái rén gāo   guī lín niǎo què huí
xiá zhōng dōu shì huǒ   jiāng shàng zhǐ kōng léi xiǎng jiàn yīn gōng xuě   fēng mén kāi
zhū shěn lěng   diāo chuī xīn jiāng shuāi jǐn tòng   bèi wèi kōng pín
chuā yán zhēng jǐng   piāo yáo zhēng shù rén shí nián jiě jiǎ   wéi ěr zhān jīn