任醉

唐代 元稹
本怕酒醒浑不饮,因君相劝觉情来。 殷勤满酌从听醉,乍可欲醒还一杯。
běn jiǔ xǐng hún yǐn   yīn jūn xiāng quàn jué qíng lái
yīn qín mǎn zhuó cóng tīng zuì   zhà xǐng hái bēi