壬子十二月六日与亥白兄携酒游凌云山

清代 张问陶
脚踏凌云峰,手摩大佛顶。大佛缩项向西笑,公等观世真平等。 是时水涸江水间,一山浓翠浮波间。古洞轰轰答人语,悬崖奇木根如环。 倾耳附石壁,风浪声潺潺。大笑如游海门国,眼前只少松寥山。 兴到亲提一壶酒,兄酬弟劝环山走。酒肉淋漓过戒坛,寺僧扪舌如狗馋。 开山凿险谁之功,后有韦皋前海通。一心爱人如爱佛,挥金剜眼皆英雄。 我辈来游直游戏,姓名何必留天地。碑版零星碎欲无,千年生死真容易。 却对山泉怜浩劫,泉清恐有蛟龙蛰。人外寻诗呼白云,石根温酒攒红叶。 荒祠四面青山青,大苏独坐愁零丁。我拉遗像欲飞去,旁人指点疑仙灵。 不封万户侯,不识韩荆州。停舟聊痛饮,醉中并忘凌云游。 隔江遥问汉嘉守,此游颇胜东坡否。
jiǎo líng yún fēng   shǒu dǐng suō xiàng xiàng 西 xiào   gōng děng guān shì zhēn píng děng
shì shí shuǐ jiāng shuǐ jiān   shān nóng cuì jiān dòng hōng hōng rén   xuán gēn huán
qīng ěr shí   fēng làng shēng chán chán xiào yóu hǎi mén guó   yǎn qián zhǐ shǎo sōng liáo shān
xīng dào qīn jiǔ   xiōng chóu quàn huán shān zǒu jiǔ ròu lín guò jiè tán   sēng mén shé gǒu chán
kāi shān záo xiǎn shuí zhī gōng   hòu yǒu wéi gāo qián hǎi tōng xīn ài ren ài   huī jīn wān yǎn jiē yīng xióng
bèi lái yóu zhí yóu   xìng míng liú tiān bēi bǎn líng xīng suì   qiān nián shēng zhēn róng
què duì shān quán lián hào jié   quán qīng kǒng yǒu jiāo lóng zhé rén wài xún shī bái yún   shí gēn wēn jiǔ zǎn hóng
huāng miàn qīng shān qīng   zuò chóu líng dīng xiàng fēi   páng rén zhǐ diǎn xiān líng
fēng wàn hòu   shí hán jīng zhōu tíng zhōu liáo tòng yǐn   zuì zhōng bìng wàng líng yún yóu
jiāng yáo wèn hàn jiā shǒu   yóu shèng dōng fǒu