壬子除夕

宋代 陆游
前村後村燎火明,东家西家爆竹声。 老逢新正幸强健,却视徂岁何峥嵘!儿时祝身愿事主,谈笑可使中原清。 岂知一出践忧患,歛缩岂复希功名。 雪霜满鬓觉死近,节物到眼空叹惊。 蚕官社公正暖热,春盘傩鼓争施行。 蓬门车马所不至,山僧野叟相逢迎。 呜呼吾曹见事晚,古俗实在蚩蚩氓。 茆檐一笑语儿子:明当满举屠苏觥。
qián cūn hòu cūn liǎo huǒ míng   dōng jiā 西 jiā bào zhú shēng
lǎo féng xīn zhēng xìng qiáng jiàn   què shì suì zhēng róng   ér shí zhù shēn yuàn shì zhǔ   tán xiào shǐ 使 zhōng yuán qīng
zhī chū jiàn yōu huàn   hān suō gōng míng
xuě shuāng mǎn bìn jué jìn   jié dào yǎn kōng tàn jīng
cán guān shè gōng zhèng nuǎn   chūn pán nuó zhēng shī xíng
péng mén chē suǒ zhì   shān sēng sǒu xiāng féng yíng
cáo jiàn shì wǎn   shí zài chī chī méng
máo yán xiào ér zi   míng dāng mǎn gōng