壬子重九

宋代 韩琦
菊有黄花气候移,重阳香萼已乾枝。金铃后坼孤芳在,玉液轻浮一醉宜。 烟渚去来鸿自适,霜丛飞绕蝶何知。风前客帽从吹落,且伴山翁倒接䍦。
yǒu huáng huā hòu   chóng yáng xiāng è qián zhī jīn líng hòu chè fāng zài   qīng zuì    
yān zhǔ lái hóng 鸿 shì   shuāng cóng fēi rào dié zhī fēng qián mào cóng chuī luò qiě   bàn shān wēng dào jiē