人折牡丹见赠赋之

明代 李梦阳
俗眼开争折,花心抱自知。色新兼露至,香在有蜂随。 老病伤春日,乾坤倚杖时。落红纷点点,忍把出群枝。
yǎn kāi zhēng zhé   huā xīn bào zhī xīn jiān zhì xiāng   zài yǒu fēng suí    
lǎo bìng shāng chūn   qián kūn zhàng shí luò hóng fēn diǎn diǎn rěn   chū qún zhī