仁义驿中

宋代 毛滂
骑驴何似贾司仓,行李唯余古锦囊。 秋后恰容鹰脱架,春来会有燕投梁。 清时无用材虽拙,白日能閒策亦长。 惭愧平生负三尺,一成泉石欲膏肓。
jiǎ cāng   xíng wéi jǐn náng
qiū hòu qià róng yīng tuō jià   chūn lái huì yǒu yàn tóu liáng
qīng shí yòng cái suī zhuō   bái néng xián zhǎng
cán kuì píng shēng sān chǐ   chéng quán shí gāo huāng