壬戌春日

宋代 周文璞
自从忧患长精神,兀坐斋房过了春。 凿落盏乾官烛暗,樗蒲齿龀旅囊贫。 皇天老眼非尘世,白日闲愁自替身。 一段风光好如画,未须全与路行人。
cóng yōu huàn zhǎng jīng shén   zuò zhāi fáng guò le chūn  
záo luò zhǎn qián guān zhú àn   chū chǐ 齿 chèn náng pín  
huáng tiān lǎo yǎn fēi chén shì   bái xián chóu shēn  
duàn fēng guāng hǎo huà   wèi quán xíng rén