壬午初冬忽传明卿有非常耗者得书喜剧因成一律情见乎辞

明代 王世贞
矫首南云眼剧穿,银钩乍展独欣然。人惊罔象珠仍得,我识随侯月故圆。 久自千秋归大雅,何妨七日宴钧天。病夫粗了区中事,进尔同皈第四禅。
jiǎo shǒu nán yún yǎn chuān 穿   yín gōu zhà zhǎn xīn rán rén jīng wǎng xiàng zhū réng   shí suí hóu yuè yuán    
jiǔ qiān qiū guī   fáng yàn jūn tiān bìng le zhōng shì jìn   ěr tóng guī chán