壬午

宋代 文天祥
忆昔三月朔,岁在火鼠乡。 朝登迎銮镇,夜宿清边堂。 于时坌飙雾,阳精暗无芒。 胡羯犯彤宫,犬戎升御床。 惨淡铜驼泣,威垂朱鸟翔。 我欲疏河岳,借助金与汤。 吾道率旷野,绕树空徬徨。 慷慨抚鳌背,艰关出羊肠。 扶日上天门,随云拜东皇。 我逖誓兴晋,郑畋义扶唐。 人谋岂云及,天命不于堂。 泗水沉洛鼎,蓟丘植汶篁。 瑶宫可敦后,玉陛单于王。 革命旷千古,被发绵八荒。 海流忽西注,天旋俄右方。 嗟予俘为馘,万里劳梯航。 秋风上瓯脱,夜雪卧桁杨。 南冠郑大夫,北窖苏中郎。 龙蛇共窟穴,蚁虱连衣裳。 周旋溲勃间,宛转沮洳场。 漠漠苍天黑,悠悠白日黄。 风埃满沙漠,岁月稔星霜。 地下双气烈,狱中孤愤长。 唯存葵藿心,不改铁石肠。 断舌奋常山,抉齿厉睢阳。 此志已沟壑,馀命终岩墙。 夷吾不可作,仲连久云亡。 王衍劝石勒,冯道朝德光。 末俗正靡靡,横流已汤汤。 馀子不足言,丈夫何可当。
sān yuè shuò   suì zài huǒ shǔ xiāng
cháo dēng yíng luán zhèn   宿 qīng biān táng
shí bèn biāo   yáng jīng àn máng
jié fàn tóng gōng   quǎn róng shēng chuáng
cǎn dàn tóng tuó   wēi chuí zhū niǎo xiáng
shū yuè   jiè zhù jīn tāng
dào kuàng   rào shù kōng páng huáng
kāng kǎi áo bèi   jiān guān chū yáng cháng
shàng tiān mén   suí yún bài dōng huáng
shì xīng jìn   zhèng tián táng
rén móu yún   tiān mìng táng
shuǐ chén luò dǐng   qiū zhí wèn huáng
yáo gōng dūn hòu   chán wáng
mìng kuàng qiān   bèi mián huāng
hǎi liú 西 zhù   tiān xuán é yòu fāng
jiē wèi guó   wàn láo háng
qiū fēng shàng ōu tuō   xuě háng yáng
nán guān zhèng dài   běi jiào zhōng láng
lóng shé gòng xué   shī lián shang
zhōu xuán sōu jiān   wǎn zhuǎn chǎng
cāng tiān hēi   yōu yōu bái huáng
fēng āi mǎn shā   suì yuè rěn xīng shuāng
xià shuāng liè   zhōng fèn zhǎng
wéi cún kuí huò xīn   gǎi tiě shí cháng
duàn shé fèn cháng shān   jué chǐ 齿 suī yáng
zhì gōu   mìng zhōng yán qiáng
zuò   zhòng lián jiǔ yún wáng
wáng yǎn quàn shí   féng dào cháo guāng
zhèng   héng liú shāng shāng
zi yán   zhàng dāng