人头山肃谒石壁清源真君像

宋代 程公许
人头接剑门,濯濯危髻绾。 一峰表独立,层崖平若{产刂}。 有一伟丈夫,远莫辨眉眼。 异闻验清源,奇质自天产。 三生旧缘契,邂逅一笑莞。 江流怒未平,父功子其僝。 坐令老蛙缚,笑看离堆铲。 陆海擅两川,利百倍灞滻。 神圣杳难诘,事或载编简。 明德远矣哉,椒浆酌盈琖。
rén tóu jiē jiàn mén   zhuó zhuó wēi wǎn  
fēng biǎo   céng píng ruò   { chǎn dāo   }  
yǒu wěi zhàng   yuǎn biàn méi yǎn  
wén yàn qīng yuán   zhì tiān chǎn  
sān shēng jiù yuán   xiè hòu xiào guǎn  
jiāng liú wèi píng   gōng zi chán  
zuò lìng lǎo   xiào kàn duī chǎn  
hǎi shàn liǎng chuān   bǎi bèi chǎn  
shén shèng yǎo nán jié   shì huò zài biān jiǎn  
míng yuǎn zāi   jiāo jiāng zhuó yíng zhǎn