人日雪

宋代 陆游
病卧江村不厌深,貂裘无奈晓寒侵。 非贤那畏蛇年至?多难却愁人日阴。 嫋嫋孤云生翠壁,霏霏急雪洒青林。 一盂饭罢无余事,坐看生台下冻禽。
bìng jiāng cūn yàn shēn   diāo qiú nài xiǎo hán qīn
fēi xián wèi shé nián zhì   duō nàn què chóu rén yīn
niǎo niǎo yún shēng cuì   fēi fēi xuě qīng lín
fàn shì   zuò kàn shēng tái xià dòng qín