人日同魏顺甫过子与分韵枣字

明代 王世贞
蓟门车尘白浩浩,乍有馀青着荒草。银灯渐烂明月高,光辉遍逐行人好。 徐卿邀予中山酝,稚子烹葵妇剥枣。箕踞高歌若有神,魏生击节为予道。 去岁兹日过何门,相逢总握灵蛇宝。虽无蜀州零落态,汝辈突兀峙穹昊。 风涛微茫散倏忽,海内今看谁自保。往事俱从酒阑得,孤怀转向清时抱。 呜呼此语郁未伸,李守难呼谢榛老。
mén chē chén bái hào hào   zhà yǒu qīng zhe huāng cǎo yín dēng jiàn làn míng yuè gāo guāng   huī biàn zhú háng rén hǎo    
qīng yāo zhōng shān yùn   zhì pēng kuí zǎo gāo ruò yǒu shén wèi   shēng jié wèi dào    
suì guò mén   xiāng féng zǒng líng shé bǎo suī shǔ zhōu líng luò tài   bèi zhì qióng hào    
fēng tāo wēi máng sàn shū   hǎi nèi jīn kàn shuí bǎo wǎng shì cóng jiǔ lán de   huái zhuǎn 怀 xiàng qīng shí bào    
wèi shēn   shǒu nán xiè zhēn lǎo