人日猎城南,会者十人,以「身轻一鸟过,枪急万人呼」为韵,得鸟字

宋代 苏轼
儿童笑使君,忧愠常悄悄。谁拈白接䍦,令跨金騕袅。 东风吹湿雪,手冷怯清晓。忽发两鸣髇,相趁飞虻小。 放弓一长啸,目送孤鸿矫。吟诗忘鞭辔,不语头自掉。 归来仍脱粟,盐豉煮芹蓼。何似雷将军,两眼霜鹘皎。 黑头已为将,百战意未了。马上倒银瓶,得兔不暇燎。 少年负奇志,蹭蹬百忧绕。回首英雄人,老死已不少。 青春还一梦,馀年真过鸟。莫上呼鹰台,平生笑刘表。
ér tóng xiào shǐ 使 jūn   yōu yùn cháng qiāo qiāo shuí niān bái jiē lìng   kuà jīn yǎo niǎo    
dōng fēng chuī shī 湿 xuě   shǒu lěng qiè qīng xiǎo liǎng míng xiāo xiāng   chèn fēi méng xiǎo    
fàng gōng cháng xiào   sòng hóng 鸿 jiǎo yín shī wàng biān pèi   tóu diào    
guī lái réng tuō   yán chǐ zhǔ qín liǎo léi jiāng jūn liǎng   yǎn shuāng jiǎo    
hēi tóu wèi jiāng   bǎi zhàn wèi liǎo shàng dào yín píng   xiá liáo    
shào nián zhì   cèng dèng bǎi yōu rào huí shǒu yīng xióng rén lǎo   shǎo    
qīng chūn hái mèng   nián zhēn guò niǎo shàng yīng tái píng   shēng xiào liú biǎo