人日立春

明代 文徵明
东风剪韭荐时羞,细雨江梅破晚愁。眼底日辰刚数七,梦中春色又从头。 谁修故事裁金胜,恰有残寒送土牛。珍重道衡今不作,花前诗思总悠悠。
dōng fēng jiǎn jiǔ jiàn shí xiū   jiāng méi wǎn chóu yǎn chén gāng shù mèng   zhōng chūn yòu cóng tóu    
shuí xiū shì cái jīn shèng   qià yǒu cán hán sòng niú zhēn zhòng dào héng jīn zuò huā   qián shī zǒng yōu yōu