人日两篇

唐代 杜甫
元日到人日,未有不阴时。冰雪莺难至,春寒花较迟。 云随白水落,风振紫山悲。蓬鬓稀疏久,无劳比素丝。 此日此时人共得,一谈一笑俗相看。尊前柏叶休随酒, 胜里金花巧耐寒。佩剑冲星聊暂拔,匣琴流水自须弹。 早春重引江湖兴,直道无忧行路难。
yuán dào rén   wèi yǒu yīn shí bīng xuě yīng nán zhì   chūn hán huā jiào chí
yún suí bái shuǐ luò   fēng zhèn shān bēi péng bìn shū jiǔ   láo
shí rén gòng   tán xiào xiāng kàn zūn qián bǎi xiū suí jiǔ  
shèng jīn huā qiǎo nài hán pèi jiàn chōng xīng liáo zàn   xiá qín liú shuǐ dàn
zǎo chūn zhòng yǐn jiāng xīng   zhí dào yōu xíng nán