人日聚星堂燕集探韵得丰字

宋代 欧阳修
污池以其下,众流之所锺。 尺水无长澜,蛟龙岂其容。 顾予诚鄙薄,群俊枉高踪。 得一不为少,虽多肯辞岂。 譬如登圆坛,罗列璧与琮。 又若飨钧天,左右间笙镛。 文章烂照耀,应和相撞舂。 而予处其间,眩晃不知从。 退之亦尝云,青蒿倚长松。 新阳发群枯,生意渐丰茸。 暮雪浩方积,醁醅寒更浓。 毋言轻此乐,此乐难屡逢。
chí xià   zhòng liú zhī suǒ zhōng
chǐ shuǐ zhǎng lán   jiāo lóng róng
chéng   qún jùn wǎng gāo zōng
wéi shǎo   suī duō kěn
dēng yuán tán   luó liè cóng
yòu ruò xiǎng jūn tiān   zuǒ yòu jiān shēng yōng
wén zhāng làn zhào yào 耀   yìng xiāng zhuàng chōng
ér chù jiān   xuàn huàng zhī cóng
tuì 退 zhī cháng yún   qīng hāo cháng sōng
xīn yáng qún   shēng jiàn fēng róng
xuě hào fāng   pēi hán gēng nóng
yán qīng   nán féng