人日饭昭觉

宋代 陆游
天涯羁旅逢人日,病起消摇集宝坊。 雪水初融锦江涨,梅花半落绿苔香。 家山松桂年年长,幕府文书日日忙。 自笑余生有几许,一庵借与得深藏。
tiān féng rén   bìng xiāo yáo bǎo fāng  
xuě shuǐ chū róng jǐn jiāng zhǎng   méi huā bàn luò 绿 tái xiāng  
jiā shān sōng guì nián nián zhǎng   wén shū máng  
xiào shēng yǒu   ān jiè shēn cáng