人日

宋代 韩淲
人日春来又两宵,梅花开尽已飘摇。爱闲多病有谁问,偶景独游无自焦。 门外溪山犹浅浅,床头书册谩昭昭。细看荣辱云翻雨,未抵幽栖水一瓢。
rén chūn lái yòu liǎng xiāo   méi huā kāi jǐn piāo yáo ài xián duō bìng yǒu shuí wèn ǒu   jǐng yóu jiāo    
mén wài shān yóu jiān jiān   chuáng tóu shū mán zhāo zhāo kàn róng yún fān wèi   yōu shuǐ piáo