人日

宋代 方岳
柳思花情晓夜春,空山烟山亦精神。 閒中富贵阳和月,静处乾坤自在身。 久悟前三吾是客,又经上七日为人。 一蓑耕绿山南北,有赋何烦问大钧。
liǔ huā qíng xiǎo chūn   kōng shān yān shān jīng shén  
xián zhōng guì yáng yuè   jìng chǔ qián kūn zai shēn  
jiǔ qián sān shì   yòu jīng shàng wéi rén  
suō gēng 绿 shān nán běi   yǒu fán wèn jūn